
Thuở xưa, có một
đoàn lái buôn nghe đồn ở ven biển nọ có rất nhiều vàng. Ai cũng nô nức quyết
chí thả buồm đi tìm, ngặt nỗi đường lối xa gần, Bắc Nam phương hướng, không một
người am hiểu. Trong lúc băn khoăn lo nghĩ, một khách lạ đến, tự xưng là biết nẻo,
và xin làm người dẫn đạo. Cả đoàn đều hoan hỷ, hấp tấp sắp đặt cuộc viễn hành,
trong lòng mọi người đều chứa chan hy vọng.
Ngày ra đi đã đến, nét vui sướng càng hiện
trên mọi mặt. Nhưng lúc chia tay với gia đình, sự hăng hái không khỏi bị giảm
vài phân.
Thuyền nhổ neo, kẻ dưới trông lên, người trên
dòm xuống, lời chúc may, tiếng giã từ, tạo thành một bức tranh trên đó những
nét tươi sáng pha lộn với những điểm âm u. Nhưng can gì ? Chỉ một phen xa cách
để rồi đoàn tụ trong cảnh giàu sang! Vì vậy mà tay chèo, tay lái, người người đều
sung sướng reo hò.
Thuyền đã ra khỏi biên thùy, đà công ra lệnh
trương buồm, thả xuôi theo làn gió. Cảnh trời nước mênh mông làm cho khách trên
thuyền thấy tâm hồn thơ thới, như cất được gánh nặng ngàn cân. Ðược rảnh tay, kẻ
trầu người thuốc, quây quần bàn chuyện tương lai. Anh định tậu ruộng, anh muốn
cất nhà, mỗi người một ý, nhưng không ngoài cái tham vọng tô điểm đời sống, để
cho gia đình thêm phần no ấm, vui tươi.
Thuyền sắp vào eo biển, một bên là đất liền,
bãi cát trắng phơi màu dưới ánh mặt trời đã xiên, còn một bên là bãi đá chập chờn,
sóng tung đổ bọt.
Quái! Ai lại cặm bảng ngoài
khơi, tiếng anh cầm lái thốt lên trong tiếng gió dịu mềm. Ai biết chữ đọc thử
xem nào?
Thật, lưng chừng một cái đảo con, một tấm bảng
to tướng được cắm chặt xuống đất, trên mặt có mấy dòng chữ nét đậm ở xa rất dễ
nom: “Phải nạp một mạng người lễ Thần mới được đi ngang qua đây”.
Ban sơ, hình như không ai lấy làm quan tâm, có
người còn cho là lời hăm dọa của kẻ thích khôi hài. Nhưng ngọn gió xem chừng lần
lần thổi mạnh, trong khi xa xa vài đám mây đen lơ lửng trên nền trời xám sậm.
Ðà công lo lắng:
Có lẽ dông đến anh em nên đề
phòng.
Dông tố gì, anh khéo lo! -
một người trong thuyền nói.
Anh không nghe tiếng gió
càng phút càng rít lên, và kìa là những cụm mây đen đang đùn cuốn?
Cả thuyền im lặng, nghe ngóng và trông ra xa.
Anh đà công có lý. Tình trạng biển cả có phần thay đổi hiểm nghèo. Trước không
ai để ý chỉ vì mắc bàn chuyện tương lai. Cái vui xây đắp trong mộng bỗng tan
như bọt nước, nhường chỗ cho một cái lo âu.
Thế là Thần linh thật.
Câu nói vừa thốt ra ở cửa miệng, một người lớn
tuổi nhứt trong đoàn, làm cho tất cả đâm chiêu nghĩ ngợi. Ai là người chịu hy
sinh cho toàn thể? Xem đi xét lại, tất cả đều là quyến thuộc, tay chặt tay há lại
không đau? Lại nữa, khi về đến quê nhà, sẽ ăn làm sao, nói làm sao với vợ con
người bạc phúc?
Một tiếng thì thào:
Thôi thì đành vậy, chúng ta
hãy nhờ ông dẫn đường cứu độ cho. Ông đã già mà tông tích không ai biết, có tiến
cho Thần thì cũng là một việc phúc đức, ông để về sau cho con cháu... nếu ông
có con cháu.
Một người cãi:
Rồi ai chỉ đường dẫn nẻo
cho ta?
Khó gì, tiếng kia đáp lại.
– Ông đã chỉ cho chúng ta đi hướng này, thì cứ theo đó mà tiến, ắt phải gặp nơi
bòn vàng.
Vụt một cái, gió thổi mạnh vào mảnh buồm làm
thuyền nghiêng hẳn một bên, be gần chấm nước. Mọi người xanh mặt. Tiếng thì
thào lúc nãy, trở nên to lớn, và quyết liệt:
Sống chết trong lúc này,
không còn bần dùng nữa. Các anh hãy nghe tôi. Kíp đi.
Nghe động, cụ lão dẫn đạo trong mui chui ra,
chưa kịp hỏi gì thì cả bọn bu quanh cụ, miệng la: “Cụ cứu cho”. Rồi những bắp
tay lực lưỡng túm lấy cụ và liệng quách xuống nước đang nổi sóng.
Thuyền lắc lư lướt tới, để lại sau một đống bọt
trắng dịu lần rồi tan mất, như khói đốt đồng. Ðoàn lái buôn quì xuống chấp tay
khấn niệm, xin Thần bỏ cơn lôi đình mà nạp lễ cho. Tất cả đều tin tưởng Thần sẽ
làm cho gió lặng sóng êm, nhưng lạ thay và cũng kinh hãi thay, phong ba càng
lúc lại càng mạnh, thuyền hụp xuống trôi lên, bị vỡ ở mũi, bị đánh ở hông, làm
cho khách trong thuyền đầu mình ướt đầm, lật qua ngã lại, phải bám vào cột chèo
vào then hầm mới giữ được thế quân bình. Tiếng van vái to hơn lúc trước dầu rằng
mọi người đều cổ khô, giọng lạc. Bỗng, ầm một cái, một ngọn sóng to chụp lấy
thuyền như mãnh hổ vồ lấy hươu con, giữa tiếng kêu cứu thất thanh.
Rồi sóng cứ gào, gió cứ thét...